Tú lights up my day 👏👏👏

Advertisement

Đôi khi mình cũng khum biết phải làm gì cho đúng

Chuyện là mình mới tắm rửa sạch sẽ xong. Chuyện chẳng có gì đáng buồn cho tới khi mình nhìn vào cống thoát nước và thấy…kha khá tóc.

😓😓😓😓😓😓😓😓😓😓

Cứuuuuuuuuuuuuuuu!!!

Tóc toy rụng. Hừm.

Chuyện này cũng không có gì là mới.

Chuyện lạ là sau một đợt bớt rụng đi 1 tẹo thì đợt này lại có vẻ…đâu lại vào đấy. Thế là thế nào???

Ahuhuhuhu. Khóc tiếng miênnnnnnnnnnn.

Đợt gần nhất mình cắt tóc là 30.7.2022, mục đích: làm đẹp đi ăn cưới và cắt bớt cho tóc nhanh dài. Bẵng đi một thời gian – 4 tháng sau, mình lại nghĩ hay là cắt tóc ngắn cho nó bớt mệt não nhỉ. Mình cũng được khen là hợp với tóc ngắn ghê cơ.

Cái sự dưỡng tóc của mình hơi bị lòng vòng đấy mà không ăn thua lắm.😪😪😪 toy cũng biết mệt chứ.

Phần gốc tóc mình có vẻ hơi bị yếu nha. Mình thử quan sát một cọng tóc rụng thì thấy phần gốc chỉ có một xíu, mình từng nhìn thấy một sợi tóc khoẻ rồi, phần gốc mập hơn và có chân khoảng 1-2mm cơ, kiểu như nó sẽ đâm sâu đc vào da đầu nên tóc sẽ chắc hơn.

Hồi bữa (T7) chỗ cắt tóc vừa mắc vừa không kĩ bảo mình: tóc mình dạng tóc tơ, mỏng, nên nếu để dài quá cũng ko đẹp vì trông sẽ bết vào đầu hết chứ không phồng (tóc càng dài thì phần gốc càng phải kéo tóc mệt hơn vì sợi tóc dài thì nặng hơn sợi tóc ngắn). Mình cũng không biết có nên tin không.😓😓😓

Nên mình cũng nghiệm ra là mỗi nghề có một cái đáng quý riêng, và rõ ràng thì hầu hết mỗi người đều chỉ rành trong lĩnh vực của họ. Mình chả biết gì mấy về cách cắt tóc, chăm sóc và dưỡng tóc, nên đụng chuyện về mấy vấn đề này làm mình rất đau đầu. Thế nên mình rất mong được trả tiền cho một bên khác trả lời rõ ràng và hợp lý các thắc mắc về tóc của mình.

Trong một thành phố nhỏ, có nhiều căn nhà to. Trong những căn nhà to có những con người nhỏ. Trong những con người nhỏ đó, có những người làm ở hair salon to. Trong những hair salon to, có những vị khách nhỏ, như là Hạ. Những vị khách nhỏ chỉ mong được cắt tóc, dưỡng tóc, được cho những lời khuyên bổ ích về những tương lai những cọng tóc thiệt to, như thế dù phải trả hầu bao to cũng rất xứng đáng.

Nhưng đó là trường hợp lý tưởng.

Vẫn có những mong muốn như là: hầu bao nhỏ cho những bộ tóc to, hay sự chăm sóc/dưỡng/cắt tóc với một nỗ lực (và vốn kiến thức nhỏ) đòi những hầu bao to.

Nên rất nhiều khi Hạ không biết làm gì cho đúng, Hạ cũng không biết phải đi đâu cho đúng.

Hạ không biết.

Thế tóc có rụng nữa không❓❓❓

Đà Lạt, 171122. Halata!

Everyone’s a Teacher and everyone’s a Learner ✅

Mình nghĩ mỗi một nghề mình được làm đều có một cái duyên.

Có nghĩa là mỗi công việc mình từng trải nghiệm, mình đều nhìn thấy tính-hợp-lý của mỗi công việc tại thời điểm đó. Có thể là những bài học mới mẻ, những góc nhìn rất khác, hay ít nhất là một (vài) kí ức lâu phai.

Có một thời gian – MỘT NĂM, mình làm giáo viên dạy vẽ cho thiếu nhi tại một trung tâm vẽ sáng tạo ở TP.HCM vào khoảng 2018-2019. Các học sinh của mình ở độ tuổi từ 4-10 tuổi – trải dài nhiều lớp (ý mình là cấp bậc lớp).

Mình rất ấn tượng bởi năng lượng tràn trề của các bé.👍👍👍👍 Các em có thể tươi cười khi mới tới lớp này, vui vẻ hứng khởi nói cười trong suốt buổi học, thuyết trình dõng dạc cuối buổi và khi ra về vẫn không mất đâu cái vẻ hí hửng yêu đời. Không chỉ một vài em mà đa số đều như thế. Còn cô Hạ thì sao? Cô Hạ không duy trì được năng lượng như thế đâu.😅 Tới cuối buổi (sau 2 lớp, mỗi lớp 2 tiếng) thường thì mình đã mệt lả, nhìn các em vui mình cũng vui lây nhưng…đuối.

Cảm giác giống như là cột năng lượng của mình bị các em hút sạch. Mà đó chỉ là cảm giác thôi nhá, chẳng có bằng chứng khoa học nào nói lên điều đó cả. Lúc đầu giờ: cô giáo và học sinh: tràn đầy năng lượng; cuối giờ: cô giáo cạn năng lượng còn học sinh vẫn tràn đầy năng lượng. Đấy? Cái năng lượng của cô giáo thất thoát đi đâu???

Như thế cũng có thể thấy được là việc dạy học không hề dễ dàng gì – hay trực quan nhất là việc dạy học rất tiêu tốn năng lượng của giáo viên. Và đó là một sự hy sinh đáng giá.

Nhờ việc đi dạy, mình biết được cách tư duy không áp đặt, cách để kiên nhẫn và ngày một kiên nhẫn hơn, cách chấp nhận sự khác biệt của các em, cách duy trì hứng thú của bài dạy từ đầu buổi tới cuối buổi, cách động viên – khích lệ – khen ngợi, cách khơi gợi một ý tưởng, cách làm quen với một bạn nhỏ mới toanh, cách xử lý tình huống (toàn kĩ năng mềm đắt giá nha), hay đơn giản hơn là cách vẽ cái này cái nọ cái kia (vì giáo án mỗi tuần một (vài) bài mới và không phải chủ đề nào mình cũng biết vẽ rồi), cách tư duy mạch lạc hơn (để hướng dẫn các em hoàn thiện bức tranh của mình từ a đến z), mình cũng học được cách phối màu siêu hay ho mà siêu đẹp từ chính các em, hay cách các em tư duy về một chủ thể (không phải các em sẽ vẽ lại con ruồi theo cách mà mình vẽ mẫu – chỉ là các bộ phận chính vẫn đảm bảo – còn tỉ lệ hay góc nhìn là từ chính các em)…

Mình được dạy và được học rất nhiều thứ. So proud of you, Hạ.👏👏👏👏 Cô Hạ cũng rất nhớ các em nữa.

Hôm qua, mình được tham gia một buổi online workshop về giáo dục sớm cho trẻ rất ấn tượng.

Raise for Teachers: Hướng dẫn người lớn thiết kế các hoạt động học mà chơi cùng trẻ tại nhà

Rất truyền cảm hứng. Không biết là vì mình chưa có con nên nghe nó rất mới lạ hấp dẫn, hay là vì nó khác với cách mình đã từng được giáo dục, hoặc do cả hai.

Mình chưa có gia đình, cũng chưa có con nốt, và kinh nghiệm tiếp xúc với cháu nhỏ (mình là em út trong nhà – và cháu của mình thì ở xa mình) cũng rất hạn chế. (Độ tuổi baby 0-12 tháng và toddler 1-3 tuổi không phải độ tuổi mình giảng dạy tại trung tâm vẽ). Thế thì điều gì khiến mình hứng thú với giáo dục sớm❓❗❓❗

Có lẽ là Raise – Trợ lý ảo cho Cha Mẹ.

Công ty mình hiện đang làm việc là một công ty startup công nghệ về mảng giáo dục. Raise là ứng dụng trợ lý ảo cho cha mẹ với một kho hoạt động bất tận (ngày một phong phú hơn), lý thú và khoa học giúp Cha Mẹ có những khoảng thời gian chất lượng bên con, đồng hành cùng con cái phát triển toàn diện theo 5 nhóm: nhận thức, thẩm mĩ, thể chất, ngôn ngữ và tình cảm – kĩ năng xã hội.👏👏👏👏👏 Nếu Hạ hứng thú về mảng giáo dục sớm thì công việc không còn khô khan là công việc nữa mà còn là một kho kiến thức bất tận; hoặc mảng giáo dục sớm lý thú quá đi mất khiến Hạ bắt đầu chú tâm về nó, mũi tên hai chiều này Hạ không biết chiều nào mạnh hơn, nhưng không thể phủ nhận sự xuất hiện của Raise vào thời điểm này giúp ích cho não Hạ béo lên, trông thấy.⏫⏫⏫

Hạ từng nghe nhiều ai đó bảo rằng: “có con đi, tự khắc biết cách nuôi” rồi rằng “nuôi con là khả năng thiên bẩm của người mẹ”…hai câu này đúng, nhưng CHƯA ĐỦ. Giống như có tiền, ai cũng biết xài, ultr có quá trời cách để xài tiền, nhưng xài thế nào để tiền ngày một đẻ ra tiền thì không phải ai ai cũng biết cách, rõ ràng. Có con đấy, rồi nuôi dần dần, con cũng lớn thôi, nhưng con có khônkhoẻ không, thì chưa chắc?!?!

Như thế phát sinh ra vấn đề chúng ta phải học cách. Mò mò mẫm mẫm, có khi sẽ ra kết quả tốt, có khi không, nhưng có một con đường thông minh hơn (tuy thế chưa chắc là ngắn khoẻ hơn) là học từ trí khôn của nhân loại. Đáng mừng thay, bây giờ là thế kỉ XXI và chúng ta không phải học cách nuôi dạy con (hay bất kì bộ môn nào khác) từ con số 0. 🎉🎉🎉

Đã có nhiều nhà nghiên cứu dành tâm huyết cả đời (hay một thời) để nghiên cứu ra các phương pháp như Montessori, Reggio Emilia… Bạn lo lắng phương pháp này sẽ nhồi nhét con vào những bài học như học toán học lý của VN??? Oh đừng lo, các bài học đều được thiết kế theo kiểu play-based learning, vừa học vừa chơi không ngại chán.

-Tôi có thể tìm những bài học này ở đâu? Và nó có miễn phí không?

-Ứng dụng Raise có tất, và hoàn toàn miễn phí (cho tới hiện tại).

Điều duy nhất bạn buộc phải làm là: 1.thay đổi tư duy của bạn về cách nuôi dạy con (không thì sẽ nghĩ: dở hơi à, con tôi mới tí tuổi đầu đã bắt cháu giặt khăn/ lau kính/ gọt cà rốt…? tội nó thế!!!); 2.thay đổi tư duy của partner của bạn về cách dạy con (vợ ơi, anh đi làm về đã mệt rồi mà em lại còn để con tách ngô rề rề thế á? thôi đưa đây anh làm cho lẹ!) – nếu ở chung cùng thế hệ trước (VD: bố mẹ chồng) thì bạn cũng biết rồi đấy, đừng quên thuyết phục cả họ nữa; 3.hãy kiên nhẫn và hết sức kiên nhẫn; 4. good things take time – không thể nào không bỏ thời gian (không chơi với con mà đòi con tự biết thực-hành-cuộc-sống) hoặc không thể nào trong một sớm một chiều con sẽ thông thạo tất cả các bài học ; và rồi đến-một-lúc bạn sẽ được 5. thấy sự phát triển lành mạnh của trẻ:

  1. Trẻ được phát triển kĩ năng tự lập, dễ thích nghi với môi trường sống (không có mẹ ở nhà không phải điều gì khủng khiếp)
  2. Trẻ được đóng góp công sức cho gia đình (cảm thấy mình có ích), đồng thời kết nối với các thành viên trong gia đình hơn (khi cùng nhau thực hiện các hoạt động)
  3. Trẻ được phát triển toàn diện: nhận thức, thẩm mĩ, thể chất, ngôn ngữ và tình cảm – kĩ năng xã hội (cụ thể như nào, cô Hương đã giải thích rất rõ trong workshop, mời bạn nếu có hứng thú hãy xem lại video từ phút thứ 32)

Hạ có thể ngồi đây nói cho bạn nghe về những điều khác nữa Hạ rút ra được về giáo dục sớm từ workshop, đúng, nhưng không cách nào Hạ có thể nói đầy đủ các ý hay của buổi workshop mà bạn có thể cảm thụ được, vì mỗi người lại có cách tiếp cận vấn đề riêng, hoặc cái người này thấy cực tâm đắc lại là điều người khác đã biết và thấy cũng-bình-thường. 😀 😀 😀

Xin cảm ơn cô Hải, cô Hương và cô Hiền vì những chia sẻ đầy tâm huyết. Với nội dung buổi workshop này, Hạ không dám tự nhận mình là teacher nữa, mà chỉ là happy-learner.

Một lý do nữa, ngoài Raise, khiến Hạ vào thế hứng thú với giáo dục sớm, đó là: Hạ không được áp dụng phương pháp này hồi bé.

Hạ nghĩ là đã/sẽ có nhiều nhiều trường hợp giống như Hạ hồi bé vậy đó: ba mẹ bảo: chỉ cần chăm học thôi, còn lại việc nhà khỏi, ba mẹ lo hết cho.💌💌💌 Hồi bé thì mình nghĩ, làm gì có ai sướng như Hạ. Đúng, sướng thật, cơ mà sướng trong “sướng trước khổ sau và ngược lại”.😂😂😂

Nhờ việc không làm việc nhà hồi bé, Hạ được tính ỉ lại vào Ba Mẹ – không tự giác dọn dẹp nhà cửa hay nấu nướng; không biết cách để quét nhà sạch hay lau nhà thơm phức… (practice makes perfect cơ mà Hạ lâu lâu – hồi vào đại học sống xa gia đình mới có dịp làm thì… à ùm….); à đúng rồi, Hạ xưa giờ có cái tật đù đù chậm chạp làm gì cũng rề rà lâu la không linh hoạt bằng các bạn cùng trang lứa, có thể một nguyên nhân sâu xa là hồi bé Hạ quá ít hoạt động thể chất (dọn dẹp nhà cửa cũng là 1 hoạt động thể chất – Hạ cũng không chơi thể thao) nên dần dà cơ thể kém linh hoạt hơn so với mức trung bình (sau này xuống SG, đi học, đi làm, mình hay được hỏi là: phong cách người Đà Lạt là như này hả em?); ngưỡng sạch sẽ của mình cũng không cao, tức 1.mình không thường để ý đến bụi bẩn trong nhà và 2.có thấy mình cũng tặc lưỡi cho qua vì “trông nào có đến nỗi nào đâu!” – ngụy biện cho sự làm biếng dọn dẹp – trông chờ vào một ai đó khác dọn dẹp hộ; mình thiếu hụt các niềm vui/trải nghiệm do dọn dẹp mang lại cho tuổi thơ (như cô Hương có chia sẻ – việc được rửa chén/ly không vui bằng việc được chơi đùa với bong bóng xà phòng, điều làm con trẻ hứng thú với việc rửa chén/ly không phải thành quả chén/ly sạch mà là được đùa giỡn với xà phòng trong lúc rửa); mình cũng không có xu hướng chăm sóc người khác vì hồi bé mình toàn được chăm sóc tận răng… Tất cả những thói quen xấu này, vô tình tạo áp lực cực lớn lên Ba Mẹ của Hạ, phải làm hết việc nọ xọ việc kia dù có mệt mỏi tới mức nào, để con cái được…hư hơn; nên bây giờ Hạ biết Ba Mẹ của một đứa con ỉ lại như Hạ còn vất vả hơn cả nghìn lần.❌❌❌

Nếu suy nghĩ đủ lâu và đủ sâu hơn, Hạ tin chắc Hạ có thể link thêm các tật xấu khác của Hạ nữa với việc hồi bé không được làm việc nhà, không được làm các hoạt động thực-hành-cuộc-sống, dẫn đến việc hình thành nên một phần con người Hạ như hiện tại.👌👌👌

Nên, Hạ rất tiếc (và cũng rất sung sướng) là Hạ đã nhận ra được lỗ hổng kiến thức đó và Hạ không hề muốn thế hệ F1 của Hạ (hoặc của bạn) cũng có lỗ hổng tương tự, không hề, phải cải tiến thế hệ F1 thôi! \(^0^)/

Everyone’s a teacher and everyone’s a learner ✅ Bố Mẹ chính là những thầy cô giáo gần gũi nhất với con, và thông qua việc nuôi dạy con Bố Mẹ cũng sẽ học được rất nhiều điều cho bản thân và cho việc tiếp tục nuôi dạy trẻ một cách thông minh hơn.🔄🔄🔄

Mình cảm giác là bây giờ, 2022, các cô gái có vẻ dè dặt hơn với việc sinh con, nếu không muốn nói là mông lung. Chính Hạ cũng thế.

Nào là “sinh ra tiền đâu mà nuôi” hay “nuôi dạy con cái kiểu gì” hoặc “lo cho mình còn không xong làm sao chăm lo được cho con cái”… Đúng, những nỗi lo rất chính đáng.

Nhưng, không phải là không có cách giải quyết. ✅✅✅

VD: vấn đề tiền: áp dụng phương áp sinh đẻ có kế hoạch hay còn gọi là tích lũy tài chính đến một ngưỡng rồi mới bắt đầu sinh đẻ chứ không phải ngược lại; vấn đề chăm lo cho mình không xong: chừng nào có khả năng tự chăm sóc và yêu thương bản thân rồi tính tiếp; và vấn đề nuôi dạy con: đã có phương pháp giáo dục sớm và Raise – Trợ lý ảo cho Cha Mẹ.👍👍👍

Hạ chắc chắn là mình chưa từng sẵn sàng để làm mẹ. Nhưng Hạ nay đã khác xưa!

-Hạ đã sẵn sàng làm mẹ rồi ư?

-Không! Ý Hạ là Hạ vẫn chưa sẵn sàng, điều khác xưa là Hạ đã bớt mông lung như một trò đùa vì đã có những bước hình dung ban đầu về việc nuôi dạy trẻ bằng việc giáo dục sớm. À há.

Một mảnh ghép về nuôi con được lật mở. Sẽ còn, rất rất nhiều mảnh ghép khác cần được lật mở để Hạ tự tin rằng mình đã sẵn sàng, để việc sinh con, nuôi con không là bức tranh mờ mịt không định hướng. Yeah, và Hạ rất vui vì đang ở trên hành trình lật mở ấy, không phải ở vạch xuất phát.🤘🤘🤘

Mọi thứ dần sáng tỏ hơn, dù bạn có bị cận hay là không, với:

Một chiếc óc cởi mở;

Một vài cuốn sách hay;

Một vài người thầy giỏi (xung quanh chúng ta, ai cũng có thể là teacher – không phải tất cả mọi khía cạnh, nhưng luôn có một mặt nào đó để ta học hỏi từ bất cứ ai);

Một vài bài học mà bạn muốn học;

Và bạn, một người muốn học hỏi, a learner.

👌👌👌

Cảm ơn, trân trọng cảm ơn, những ai đã/đang/sẽ sẵn sàng học hỏi, để thế giới ngày một tốt đẹp hơn (hay ít ra F1 được cải tiến hơn).💛💚💙

Và xin cảm ơn, những người thầy, dù có cố ý hay không trở thành teacher, với những bài học, cả tốt lẫn xấu.

Ai cũng có thể trở thành thầy của ai đó (teacher), không chỉ những thầy cô dạy dỗ học sinh ở trường mới là thầy cô thôi đâu. Thầy cô giáo không những dạy học sinh, mà chính học sinh cũng tặng cho thầy cô những bài học, nên ai ai cũng có thể là learner, kể cả teacher.

Ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11 sắp tới, tri ân tất cả chúng ta.💙💚💛💜💝💞💟💌💗💖💕💘💋💋💋❤💓💜💛💚💙💗💖💕💝💞💟💌 Đặc biệt là những tấm gương đầy kiên nhẫn, tận tụy, không phát xét và thành kiến; có thể không nhiều, nhưng hy vọng sẽ ngày một đông hơn. Cảm ơn và cảm ơn.

Đà Lạt, 121122. Halata!

Ngày 11.11 kể chuyện có đôi có cặp 👻💀👽

1

Hồi học tiểu học, Hạ đã bắt đầu biết thinh thích. 💙💚💜

Phải nói là “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, cô bé Hạ nhút nhát toàn chọn thích mấy bạn nam ngồi cùng bàn.

Lớp một, không có kí ức gì lắm. Bắt đầu từ lớp 2 trở lên, mỗi năm ngồi với một bạn nam mới, là y rằng Hạ bị thinh thích bạn nam đó. Mà hai đứa chả bao giờ quay sang bảo nhau: “ê tớ thích cậu” nên Hạ cũng không biết bạn nam đấy có thích Hạ không hoặc là bạn nam đấy có biết Hạ thích bản không. Hạ chịu.

Túm lại câu chuyện tiểu học là: mỗi năm thích một bạn nam mới. Vị chi Hạ thích 4 bạn nam trên tổng số 5 năm học.(trừ năm lớp 1).😂😂😂

2

Lớn hơn một tí là cấp hai.

Cấp 2 đâu thể nào như cấp 1 được, cả về số lượng lẫn chất lượng.😂😂😂

Gu của Hạ cũng đã có phần thay đổi chun chút: ngồi gần là một lợi thế đó, nhưng mà bạn nam đấy còn phải học giỏi nữa thì tốt hơn.

Thế là năm lớp 6 và lớp 7, Hạ thích một bạn nam ngồi cạnh Hạ. Bản hiền hiền và từ khi ngồi cạnh Hạ thì cũng trở thành học sinh giỏi luôn.

Nhưng thinh thích hồi lớp 7 không giống thinh thích hồi lớp 3, hồi đấy chỉ có mình mình biết, còn giờ thì cả tổ đều biết. Thế là hai đứa bị gán ghép công khai. Mình còn có một đám bạn chơi chung, gọi mình là mẹ Hạ và gọi bạn kia là ba. 😂😂😂 Và sau này (lên cấp 3) một số bạn trong số đó vẫn quen mồm gọi mình là mẹ Hạ, còn ba tụi nó đâu thì mình thiệt sự không nắm.😙

Lên lớp 8, hình như có một sự đổi chỗ nhẹ trong lớp, nên mình không còn ngồi cạnh bạn nam mà mình đã thích năm lớp 6 và 7. Tuy thế mình vẫn nhớ rõ là từ khi chuyển chỗ mới, bản học sút hẳn. Có thể là trùng hợp, có thể là bản đang dậy thì này, có bạn bè mới khác này, hoặc thích chơi game hơn này. Và quan trọng là mình đổi sang thích một bạn nam khác, bạn lớp trưởng. Uầy😊☺☺

Lớp trưởng ngồi cùng tổ với mình, tổ 4, tuy khác bàn. Cơ mà thế là cũng khá gần xịt rồi nhỉ, mình ngồi bàn kế cuối còn bản ngồi bàn cuối. Tuy là lớp trưởng nhưng bản không lộng quyền bằng mình – một tổ trưởng, mình nắm quyền sinh sát trong tay với cuốn sổ gọi là: sổ theo dõi của tổ trưởng.✨✨✨✨✨✨✨✨✨✨✨✨✨✨✨✨ Uầy, oách xà lách. Hằng sáng, mình check bài tập về nhà của cả tổ, ai không làm, ghi vào sổ. Ai giơ tay phát biểu trong giờ học, ghi vào sổ. Ai nói chuyện riêng trong giờ học, ghi vào sổ… Để rồi cuối tuần mình sẽ quy thành điểm rồi xếp hạng vào sổ liên lạc cho các bạn.🎊🎊🎊 Nghe có vẻ cực công chứ có gì mà oách? Nghe hỏi thế là mình biết bạn mình không từng làm một tổ trưởng như mình rồi!?!😈😈😈

Ngoài các phần như kiểm tra miệng, ghi sổ đầu bài, nghỉ học…là giấy trắng mực đen không thể suy chuyển, thì các mục BTVN (nếu gv giao nhưng không check), phát biểu, nói chuyện lại có phần cảm tính hơn. Nói toẹt ra là mình có thể xoá bớt hay thêm vào, tùy. Nên lớp trưởng cũng nể mình lắm. (Giờ nghĩ lại thì thấy quan liêu ghê 🤕🤕🤕)

Cũng không nói năng với nhau câu gì. Cơ mà mình để ý một vài bạn nữ khác cũng có vẻ “để ý” bạn lớp trưởng.

Lên lớp 9, mình bị xáo lớp này, coi như là vô một cái lớp hoàn toàn mới, trong khi lớp 6-7-8 là một lớp từng đó đứa học với nhau lên, và mình không học cùng lớp với bạn lớp trưởng nữa.

Rồi mình có crush mới. Tổ trưởng của tổ mình.😂😂😂 Không ngồi cạnh, chênh nhau một bàn.

Cái sự thinh thích bạn này không hiểu sao khi mình lên lớp 10 lại bị bại lộ trước công chúng, khiến cho tụi mình cạch mặt nhau tới giờ. Tèo téo. Nhưng đây là phần 2 nên mình sẽ không kể thêm chuyện của phần 3 nhé.

Tổng kết phần 2: mình thích 3 bạn trên tổng số 4 năm học.😂😂😂😂

3

Bắt đầu phức tạp này. 😅😅😅

Cuối năm lớp 9, vào dịp hè lên lớp 10 í, mình có quen một bạn nam trên mạng, rồi hai đứa quyết định tiến tới hẹn hò online – chúng tôi chưa gặp nhau bao giờ (kể cả tới thời điểm này), hồi đó còn chẳng video call gì cơ. Sau đâu chừng một năm mình thấy không giống như mình đang có người yêu lắm, nên mình với bản chia tay trong hoà bình. Mình chỉ biết là sau đấy bản có hẹn hò với một bạn cùng lớp cấp 3 với bản, sau đó nữa sao đó thì mình chịu.😂😂😂

Quên, mém thì quên kể chuyện bạn nam năm lớp 9. Hai đứa thì cũng chả làm gì nhau, cơ mà sao đó vào đầu năm lớp 10, (bạn với mình cùng trường) lớp bạn cứ ồ ạt kéo xuống lớp mình nhìn mặt mình. Uầy. Ngại thì cũng ngại đấy cơ mà mình không ki bo đến mức cấm các bạn ngắm mình.

Nhưng, từ đó trở đi mỗi lần mình và bạn nam đó gặp nhau là y rằng BAO NGẠI, chỉ lướt qua nhau như một cơn gió với không lời chào. Và thế là hết.

Lên cấp ba, mình có vẻ quảng giao hơn, thích đi giao lưu kết bạn tùm lum trên facebook với các bạn/anh/chị/em cùng trường mình. Thế nên mình có một đối tượng mới.

Một anh lớp trên hơn mình hai khoá, lớp lý. Hai đứa nói chuyện trên yahoo rồi facebook messenger cứ gọi là hợp ý phết. Cái rồi chưa kịp tiếp xúc trực tiếp gì mà ảnh ra trường mất tiêu. Hmmmmm. Coi như mất mối.

Lên lớp 11, mình đã gặp phải một người khiến mình cuồng – yêu thích – quý mến đến tận 2 năm cuối của cấp 3 nhá, rồi thêm 1-2 năm đầu đại học nữa.

Gu lúc này của mình là zai lớn tuổi nhá. Càng lớn tuổi càng tốt.

Thế là mình đi thích thầy giáo dạy môn QP của mình. Uầy.👏👏👏👏👏👏👏 Nếu mình nhớ không chệch thì thầy hơn mình 13 tuổi, cũng đâu có lớn lắm đâuuuuuuuuuuu.

Và như một thầy giáo thứ thiệt, người thầy ấy dù (có vẻ) biết mình thích thầy nhưng cũng đã tế nhị đáp trả: lớn tí nữa cũng yêu.

Thế rồi sau đó như thế nào bạn cũng có thể đoán ra rồi đấy, “tình buồn đâu phải lúc nào cũng chỉ để quên đi” – trích Xuân thì – Phan Mạnh Quỳnh.

Hiện tại thầy đã có vợ và con nhỏ. Thầy lấy vợ khoảng đâu 2018 thì phải. Lúc đó thì mình cũng hết thích thầy rồi í.

Nhưng mình sẽ mạnh dạn tuyên bố: ca này là ca duy nhất tính tới thời điểm này mình ở thế cưa – dù thất bại.🤘🤘🤘🤘🤘🤘

Và thế là hết cái cấp 3. Ủa ủa ủa. Lo ôn thi đại học mấy má ơi.

À không hẳn, nghe có vẻ rối rắm nhưng vì không trong một mối quan hệ rõ ràng nào nên mình có mấy mối lận. Mình có thinh thích hai anh ở lớp vẽ (nhớ lại vì nhắc tới vụ ôn thi đại học).

Anh tóc xoăn tán mình, bảo là “cho anh thử 30 ngày yêu với em nhá” được thì được khum thì thôi. Mình cũng đã xém chịu cho tới khi bà chị lớp vẽ mình hay chơi thủ thỉ: em à, anh tóc xoăn vừa tán chị, mà chị thấy không hợp nên từ chối rồi. Ủa anh tóc xoăn gì ơi, anh tán hết người này tới ng khác vậy luôn á???

Anh kính cận hơn mình một tuổi, học BTX, có đèo mình đi chơi mấy bận, khá là cute phô mai que cho tới lúc ảnh kiss mình hơi bạo, mình nhùn liền, quay xe từ đó.😅😅😅😅

Tự dưng nhớ ra thêm một anh hổ báo nọ, cùng trường cấp 3 với mình í. À nhớ ra rồi anh này thì lên phần 4 mới có những tiến triển khác, còn phần 3 này chúng tôi là anh em tốt.😂😂😂

Tổng kết: mình thích đâu sương sương 5 anh zai trên tổng số 3 năm học. (Nếu mình nhớ không sót ai🙃🙃)

4

Hạ xin cam kết những phần kể trên dưới đây là thật, theo ✅trí nhớ còm cõi✅ của Hạ, những nhân vật khác có thể là có – nhưng không đủ ấn tượng ngay lúc này để Hạ kể ở đây. Xin nhỗi và xin cảm ơn.

Đại học là những chuỗi ngày crush nhắng nhít – không biết bao nhiêu là người. Thật! “Lắm mối tối nằm không” là thật!👀👀👀

Tình cờ thế nào trường đại học của mình lại là nơi anh hổ báo kể trên theo học, mà ảnh chỉ học một năm thôi, năm mình vô trường ảnh lại thi lại và học một trường khác. Thế là sinh ra chuyện ảnh muốn tặng lại mình chiếc áo thể dục đỏ xám bất đối xứng đặc trưng của dân Kiến Trúc. Hai đứa nói chuyện qua lại đồ đó, thả thính đồ nữa đó, mà mình chỉ nhớ đến đó thôi, khúc sau sao mà không thành thì mình hết biết.😆

Đầu năm nhất, khi đi tham gia một chương trình chào tân sinh viên, mình bị crush nhẹ một bạn nam cùng khoá, lớp kiến trúc, ôi dồi ôi là gă-lăng, chấm nhá. Cũng chính bạn nam đấy đã chở giùm Hạ và vali của Hạ vào khu quân sự hồ đá khi tình cờ gặp Hạ ngoài đường lớn (đang đi bộ te te vào). Các chàng trai tử tế như này xứng đáng được nhân bản diện rộng.👏👏👏

Cuối năm hai, Hạ tình cờ quen một bạn nam (đã quên mất lớp nào) qua một lớp võ tự vệ. Cái rồi hai tụi tui cũng nhắn tin qua lại nhiều lắm á, gần như mỗi ngày, đến khi vô hồ đá học quân sự còn hẹn nhau ra nói chuyện gì đó mà để thầy bắt gặp, hỏi hẹn nhau ra đây làm gì.😂😂😂 quê xệ luôn. Hai tụi tui đang mặn nồng dữ lắm thì vô khu quân sự một tháng, ai sống ở phòng của người nấy, rồi sau đó trở về thành phố chúng tôi trở nên nhạt nhoà luôn. Cũng hỏng hiểu hay nhớ rõ lắm khúc sau nha.😤😤

Lên năm 3, lúc tham dự Truyền thống Kiến trúc, Hạ có lỡ mồm gọi một đàn anh mặt non choẹt là em, từ đó Hạ tuy ít tuổi hơn nhưng vẫn bị gọi là chị. Cái xong rồi cũng quý quý nói chuyện qua lại đồ đó. Sau này có thử đi ăn ún, cafe nhưng lại thấy thế nào í nên lại thôi. Hì hì.😏

Lên năm 4, Hạ có đối tượng mới toanh bà con ơi. Một anh mọt sách lớp xây dựng, cùng câu lạc bộ sách với Hạ. Uầy ui là tui chấm. Tui rất thích cái giọng cười hào sảng của anh này nha. Tui nhớ là hồi đó mấy người trong clb cũng ngửi ra hơi có gì đó giữa hai tụi tui rồi đó chứ. Cái rồi tui đi Mùa hè xanh 1 tháng ở TN, ảnh cho tui mượn chiếc áo khoác kỉ niệm MHX đợt trước của ảnh luôn. Lâu lâu buổi tối tui có lén đăng nhập fb (quy định là ko được sử dụng mxh trong suốt hành trình) nhắn tin cho ảnh nữa kìa. Vân vân là mây mây, kể ra thì cũng vui phết đấy chứ, nhưng vui nhất là 2 đứa tui chưa từng chính thức hẹn hò. “Tình đẹp là tình dang dở” mà, tui nghe ngta đồn vậy.💣💣💣

Sao tự dưng tui đổi sang xưng tui luôn vậy mấy bà, chắc tại mấy chuyện này thường thì tui chỉ kể cho mấy chị em bạn dì nghe thôi, chứ không thích public trên mạng đâu. Nhưng hôm nay, tui phá lệ.😂😂😂

Khi tui lên năm thứ 5, tui có thời gian tìm hiểu một bạn nam – không phải trường tui – bản học nhạc viện. Ca này cũng hơi li kì. Hai đứa tui biết nhau từ khá lâu, khoảng khi tui năm 2 năm 3 gì đấy, khi cùng hoạt động tại Germer team, nhưng phải đến độ vài 3 năm sau thì hai đứa mới bắt đầu nói chuyện nhiều. Để rồi trở nên thân thân, và có kha khá bạn chung. Khoảnh khắc khiến tui cảm nắng bạn này là một đêm nọ, tối đó Germer có nhạc rồi tụi tui về trễ, còn đi cafe nữa, nhà tui thì 11h đóng cửa rồi mà tui ko về kịp nên tui overnight tại quán cafe luôn; tối đó theo tui nhớ thì mọi ng đã về hết, chỉ còn bản nghe tui ở lại cafe chờ sáng thì quyết định ở lại với tui. Khúc này chưa cảm động đâu, khúc tui chính thức đổ cái rầm là bản đi một lát, quay lại với một bịch bự snack các kiểu trên tay. Một bịch rất bự gồm đủ thứ thứ. Uầy. “Con đường gần nhất đến trái tim là đi qua bao tử”, quả khum sai. 👏👏👏

Hai đứa tìm hiểu khá lâu, tầm đâu 1 năm lận nên thiệt ra có rất nhiều kỉ niệm chung vui vẻ.

Chỉ có điều là sau đó thì mình quyết định đóng băng tình bạn, vì tiến lên nữa cũng không được mà lùi đi thì không biết làm thế nào. Thế là mình mất đi một người bạn dễ thương.🙃🙃🙃

Tổng kết: cứ phải là đếm không xuể í, uầy ui là Hạ, 6 bạn nam trên 5 năm học.👌👌 lưu ý: vẫn chưa có bồ.

5

Theo như hình dung sơ bộ của Hạ, gu của Hạ là người nhiều tuổi hơn Hạ, vân vân và mây mây.

Thế nên khi vào công ty nọ làm việc, Hạ lại vấp ngay vào một anh crush.

Chuyện này kể ra cũng hơi ngại, vì nó cũng khá gần đây là một, thứ hai là vì trong công ty hầu như khum ai biết Hạ thích anh nọ (toy kín đáo ghê cơ). Nên là chị em đồng nghiệp ơi nếu có dạo quanh blog này thì cũng đừng bất ngờ quá nhá. Lưu ý: chuyện này là quá khứ rồi nhá.

Thì ra Hạ đi thích anh mentor của Hạ. Cũng dễ hiểu đúng hong mấy bà. ☺☺☺

Có những hôm đi làm tình cờ mặc đồ theo một dress code mà Hạ chỉ còn biết cười thầm. Sau khi dứt ra được chuyện này thì Hạ thấy là: 1. Vì Hạ thích người ta và để ý người ta nên nghĩ rằng ngta cũng đang để ý Hạ lắm 2.nhưng không ngta tốt đều với tất cả mọi người, chỉ có mình là 3.tự mình đa tình.

Một kỉ niệm vui vui mà Hạ nhớ mãi: lúc đi event nọ, trong lúc đang set up chương trình, hai đứa tranh thủ gặm bánh mì, thế rồi không hiểu thế nào hai đứa lại ngồi xụp xuống đất (không hiểu núp cái gì) sau một cái bàn, vừa ăn vừa nc gì đấy, cảm giác như quay lại thời học sinh lén lút ăn vụng cùng crush.😆😆😆

Ở một diễn biến khác, trong lúc toy vẫn còn đang crush anh nọ thì bạn Gấu tỏ tình với toy.

Nhanh như chớp, Hạ liền từ chối với lý do: đang thích một người khác.✅✅✅✅

Nhưng không mọi người ạ, con Gấu aka Chúa Đỉa vẫn bám riết không buông. Cày ngày cày đêm khấn tổ rằng Hạ sắp có bồ, mà bồ Hạ không ai khác chính là con Gấu.👌👌👌

Chơi vậy ai chơi lại.

Sau 3 vạn 6 nghìn lẻ 7 khó khăn thuở mới yêu, chúng tôi đã ngày càng hoà nhập tốt hơn vào chuyện yêu đương này. Bravo👏👏👏

Đang hẹn hò không giống với khi đang độc thân.

Độc thân là bạn có quyền crush 6000 anh chàng rồi bạn mệt ư? Bạn có quyền nghỉ mệt rồi tiếp tục crush 6000 anh chàng khác. Vui buồn giận hờn tủi nhục đủ cả. Không tệ.

Còn khi hẹn hò, bạn sẽ sở hữu 6000 hỉ nộ ái ố với chỉ 01 chàng trai, bạn mệt ư? Bạn có quyền nghỉ tí rồi tiếp tục sở hữu tiếp 6000 hỉ nộ ái ố khác.👌👌👌👌 Cũng không tệ.

Không tệ như bạn tưởng.

Mình chỉ muốn tóm bài bằng: một lời cảm ơn. 💚💙💜 Cảm ơn các bạn kể trên đã chịu khó không mờ nhạt trong cuộc đời của mình. Kỉ niệm vui thì sẽ ở lại mãi, mình hứa là thế.

Đà Lạt, 111122. Halata!

Halloween trong Hạ là…

Giờ này viết bài về Halloween có thể là hơi trễ, nhưng thôi không sao, trễ với Halloween năm nay thì lại là sớm với Halloween năm sau. 🙆🙆🙆 Trễ – còn hơn là không có gì.

Có vẻ ai cũng biết Halloween là một ngày lễ hoá trang du nhập từ nước ngoài vào nước ta, chứ Halloween không phải một lễ hội cổ truyền của Việt Nam. Và ngày còn bé, mình còn chẳng biết Halloween là gì, có nghĩa là dạo 8 năm trở lại đây (kể từ ngày mình tốt nghiệp cấp 3) ngày lễ này mới phổ biến hơn tại nơi mình sống.

Nói lòng vòng thế thôi chứ thiệt ra mình chưa từng tham dự một bữa tiệc hoá trang mang tên Halloween nào. Chưa từng có trong lịch sử.🎃🎃🎃

Ủa? Thế thì bài blog này nói về vấn đề gì?

🙆🙆🙆

Ấy thế mà Halloween vẫn đều đặn, mỗi năm, va vào cuộc đời Hạ.

Cú va số 1

Cuối năm 2020, Hạ có nhận làm freelancer – thiết kế trên social media cho một nhãn hàng màu xanh tên X.

Thế là đến dịp Halloween, Hạ phải thiết kế bộ theme Halloween cho X: từ cover đến avatar rồi các bài post – tựu trung đều nồng nặc mùi bí đỏ, mang màu sắc ma mị cam đen, còn xuất hiện mấy con ma mà cả mơ Hạ còn không dám nghĩ tới. 🎃🎃🎃 tuy thế Hạ can do it.✨✨✨

Để tổng kết xem Halloween thường xuất hiện những hình ảnh nào nào: bí đỏ khoét mặt; dơi; nhện và mạng nhện; con ma màu trắng; ma cà rồng; lâu đài ma quái (thường ngược sáng, nên có màu đen); mặt trăng (đại diện cho buổi tối); xác ướp; xương xẩu; kẹo …

Cú va số 2

Cuối năm 2019, lúc đó Hạ còn là giáo viên dạy vẽ tại trung tâm Y(https://wp.me/p7QGnh-1oU). Tới mùa Halloween, trung tâm có một bài gọi là trang trí thiệp Halloween.🎃🎃🎃

Hạ giảng bài như bình thường, cho các bé làm bài như bình thường nốt. Các bé nam thường thích vẽ đề tài này hơn là các bé gái, theo Hạ để ý. Và đến cuối giờ, cô bé Anh Thư 6 tuổi lên thưa cô: Xin phép cô cho con để lại sản phẩm hôm nay tại lớp, vì con sợ quá hỏng dám mang về nhà.😂😂😂😂😂😂😂😂😂 u là trời. Dễ thương xỉu.

Hình như cô Hạ bày vẽ có hơi đáng sợ rồi chăng???

Cú va số 3

Năm nay, Hạ cũng có dịp thiết kế này nọ nhân dịp Halloween.

Đôi khi cũng phải thầm cảm ơn công việc thiết kế, đã giúp mình hoà nhập vào thế giới loài người hơn, gia nhập vào những hoạt động mà thực tế mình không có cơ hội trải nghiệm.👍👍👍

Nói thế không có nghĩa là mình nôn tham gia một lễ hội hoá trang lắm rồi. Cũng bình thường í.

Cơ mà nếu được, Hạ sẽ hoá trang thành ai? 🎭🎭🎭

Có lẽ Hạ sẽ không cosplay một nhân vật cụ thể nào, vẫn là Hạ thôi, nhưng ở một khía cạnh khác với bình thường vài tẹo (cho nó ra dáng hoá trang đó mà). Nếu bình thường Hạ đã đủ dịu dàng, đằm thắm, nhẹ nhàng…thì trong bữa tiệc hoá trang Hạ xin nguyện trở thành một cô nàng gothic gai góc, black on black và trang điểm thật đậm đà. Đó không hẳn là một cô nàng Hạ hoàn toàn khác biệt, không phải đâu, đó là một “nhân cách” khác, vốn chỉ bé tẻo teo và mờ nhạt đến nỗi không được hiện hình, được dịp trở thành nhân vật chính.🕶🕶🕶

À mà thiệt ra không nhất thiết phải đúng Halloween mới cho bạn kia hiện hình được Hạ nhá, ngày nào mình thích thì cứ là mình đi.

🤘🤘🤘

Me. 2016.

Đà Lạt, 10112022. Halata!